๑«¬«๑ Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn ☼ Who Am I ™ ๑«¬«๑
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng Dẫn để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên, Click Vào Đây Để Đăng Ký.


[Vặn] CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI - Tập 1Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Fri Jan 11, 2013 3:33 pm
Cuộc sống không bao giờ công bằng, điều duy nhất bạn có thể làm là thích ứng với cuộc sống
avatar
AnkNgok94
Chức vụAdmin

Admin



Hiện đang:



Profile AnkNgok94
Posts : 306
Tiền xu : 30910
Thanks : 4
Birthday : 18/01/1994
Join date : 08/01/2013
Đến từ : TP.HCM
Sở thích : Du Lịch, khám phá thế giới
Trạng thái : Cuộc sống không bao giờ công bằng, điều duy nhất bạn có thể làm là thích ứng với cuộc sống


Bài gửiTiêu đề: [Vặn] CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI - Tập 1
http://arimiku.websitescamp.com

Cuộc sống không bao giờ công bằng, điều duy nhất bạn có thể làm là thích ứng với cuộc sống
Tiêu đề: [Vặn] CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI - Tập 1

[Vặn] CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI


Chuyện 1: Mình kể chuyện của mình nha: Đi đâu bói ai cũng bảo mình có người âm theo phù hộ, nên mình có linh tính rất tốt không ai lừa gạt được. Mình nghiệm lại thấy cũng đúng quá.

Một lần mình đang ngủ quên khóa cửa. Bỗng nghe tiếng bấm chuông inh ỏi, chạy ngay xuống nhà thì thấy một thằng ăn trộm đang đứng thản nhiên quơ đồ đạc. Mình la lên, nó ngạc nhiên nhìn mình rồi ù té chạy. Mình chạy theo nhưng ra đến cửa thì khựng lại vì sợ. Rõ ràng có người bấm chuông ầm ỉ báo cho mình biết nhưng ngoài cổng thì chẳng thấy ai hết. Chỉ duy nhất có thằng ăn trộm trong nhà, chẳng lẽ nó bấm chuông gọi mình xuống bắt nó ?!???

Lần khác mình vào siêu thị, xe hơi để bên ngoài. Đang đi tự nhiên thấy khó chịu trong người quá, thế là bỏ hết đồ lại không tính tiền nữa rồi đi ra. Đi về phía xe thì hỡi ôi, thấy một thằng cu đẹp trai tướng tá cao to đang tựa lưng vào xe mình, hắn đang chuẩn bị giơ cái cây sắt gì đó để bẻ cái kiếng chiếu hậu. Mình vừa chạy vừa la ầm lên. Hắn nhanh chóng giấu cái cây vào trong túi quần rồi dông thẳng. Hú hồn.

Đó là vài chuyện tự nhiên mình linh cảm được. Ngoài ra mình rất hay nằm mơ thấy trước một số sự kiện sắp xảy ra nữa.

Chuyện 2: Phụ trách mảng kinh doanh của công ty em là 1 anh chàng Singapore, mỗi năm hắn ta sang VN 1 vài lần thăm khách hàng thôi. Lần đầu tiên hắn nghỉ tại khách sạn Gold ( nằm trên đường Ngô Quyền í).Sáng hôm sau đến văn phòng trông vẻ mặt rất là mệt mỏi. Hắn kể rằng suốt cả đêm không tài nào ngủ nổi vì nghe thấy rất nhiều âm thanh là, tiếng la hét, than khóc, đập cửa. Tivi phòng hắn thì cứ tự bật rồi lại tự tắt. Nhìn xuống đường thấy có rất nhiều bóng ma dật dờ. Hắn bảo nhìn thấy quá nhiều oan hồn kêu khóc trên phố.

Đến tối hôm thứ 3 hắn ta sợ qua lên phòng anh bạn đi cùng ngủ nhờ thì mới không thấy gì nữa. Ngủ được 1 giấc, sáng hôm sau bay về Sing. Thế là lần sau sang Vn, hắn ta cứ dặn đi dặn lại là không ở trong khách sạn Gold í nữa.
Em nghe chuyện hắn ta kể thì em không sợ, chỉ thấy tò mò thôi, hi hi, em hỏi hắn là ma có bay được không thì hắn bảo là không, mà chỉ dật dờ thôi chính xác nó nói với em là " ghosts drift following the wind" Very Happy

Nói thêm một chút nữa là tên này đúng là có khả năng nhìn thấy "ma" thật (nhưng chỉ vào ban đêm thôi). Lần đấy hắn nói với em là nhìn thấy trên đầu anh Boss của công ty partner bên em có 1 ngôi sao may mắn chiếu sáng. Quả đúng thật, anh boss này giờ đã tách ra mở 1 công ty riêng và kinh doanh rất phát đạt. Hi hi, lần sau hắn ta sang em phai nhờ hắn xem em có ngôi sao may mắn nào không mới được.

Đang hứng em kể thêm cho nghe chuyện gọi hồn nữa nhé. Em là đứa không bao giờ tin vào chuyện ma quỷ nhưng chứng kiến chuyện này phục sát đất luôn.
Bác em mất cách đây 5 năm rồi. Nhà bác em mỗi năm đi tận Hải phòng gọi hồn ông 1-2 lần.
Có một lần, cách đây khoảng 4 năm, cả nhà bác em đi gọi hồn ông, mới nhờ em sang trông cháu bé giúp (con anh họ). Nhà chỉ có 2 cô cháu và bà giúp việc thôi. Đến trưa anh gọi điện về bảo "Bố vừa về xong. Bố bảo có em đang trông cháu ở nhà”

Sau này anh họ cưới vợ. Ông về nhìn thấy chị dâu biết cả chuyện chị bị sa sảy (chị bị luu thai lúc 8W), và bảo sẽ phù hộ cho con và đưa cháu về. Mà đúng thật, nghe kể hồi chị ấy mới ra viện, bà ngoại xuống chăm con gái, bảo đêm nằm ngủ mơ màng (lúc mới ngủ) thầy có ngưòi đàn ông mặc áo trắng khoác balo đứng cửa phòng nhìn vào rồi lại đi ngay. Đến sáng ra nhìn ảnh bác bảo trong giống thế thật..

Mà cứ theo lời bác nói lúc đi gọi hồn thì cụ hay đi chơi lắm. Bình thường thì ở nhà trông nhà cho 2 con nhưng lúc hứng lên là đi thăm họ hàng đủ cả, nên chuyện nhà ai cứ nói vanh vách. Nói thật là từ khi biết có thể gọi hồn được em thấy Âm-Dương gần nhau hơn hẳn. Vẫn có thể nói chuyện với nhau bình thường, như 2 người ở xa nhau gọi điện về nói chuyện thôi. Thế nên các bác đừng sợ, là nguời thân ruột thịt trong nhà thế nào vong linh các cụ cũng sẽ phù hộ cho con cháu cả thôi.

Chuyện 3: Mình năm 12 tuổi thì bị sốt, xuống bệnh viện 2 lần thì không tìm ra bệnh gì vì thử máu, đo nhiệt độ và làm các chẩn đoán th thấy cũng bình thường, bác sỹ cho uống thuốc sơ thôi. Nhưng mình hay sốt vào buổi chiều, ăn gì vào cũng ói, mở mắt ra thì chóng mặt.

10 ngày trôi qua không thẫy bớt, may thay có ngươi quen vào thăm và nói con cô đó cũng bị y chang như mình và phải nhờ thầy giúp, cũng vừa khỏi. Má mình chạy đến chỗ cô đó thì bà thầy đó phán ngay: Cháu nhà bi mấy cậu đi săn bắn cung, bệnh đường âm nên người dương không chữa được,bà cho ly nước loc, khoán trên ly và lấy tờ giấy bach đậy lại và bảo đem về cho em uống liền. Bà bày cách cúng trước sân như thế nào nữa nhưng không lấy tiền
Về nhà em uống thấy nhẹ trong người ngay và ợ một cái thật to và ăn uống thật ngon miệng sau 10 ngày không ăn uống được gì cả, và sau 3 đêm cúng tạ em khỏi bệnh
Bây giờ em tin về đường tâm linh lắm đó các bác ạ

Chuyện 4: Tuần rồi về quê, ngủ gần bàn thờ bà ngoại mình, tối cỡ 12g khuya mình nghe tiếng động trong hộp để nhang, nghĩ là mẹ mình nên ngủ tiếp. Tiếng động đó lập đi lập lại hoài mình tưởng chuột nên dậy định đuổi chuột đi vì sợ con mình thức giấc. Đến gần thì nhang bàn thờ hết rồi nên mình đốt nhang, tới sáng k thấy gì nửa!

Em và má mình nhìn thấy được người âm đấy. Mình ra ở riêng, má và em mình bước vô nhà mình thì nói âm khí nặng quá! Má mình nói đi ngang nghĩa địa thấy người âm ngồi trên mộ nhiều lắm, dặn mình đi ngang nhớ niệm Phật!

Chuyện 5: Ma ở Bình Long - Sông Bé
em thấy cũng tương tự mấy chuyện ma đi nhờ x, nhưng có khác chút chút, nên kể nghe chơi.

ngày xưa ở BL còn vắng vẻ ít người ở lắm, ban đêm bà xe Lam chở khách là người ma lẫn lộn không à.
hôm đó bác tài cũng đang chạy xe, trên xe cũng có vài người ngồi sau và 1 người ngồi cạnh bác tài.
Trên đường đi cũng chuyện vãn qua lại. Bác tài mới kể cho khách nghe là mấy hôm nay, mấy ông bạn cùng chạy xe với bác í có kể có 1 bà khách kỳ lắm, đi xe mà không chịu trả tiền.
bác nói : gặp tui, tui không chở đâu
bà khách ngồi bên cạnh mới nói : thì người ta không có tiền sao trả
bác tài : ai mà không có tiền, đã đi xe thì phải trả tiền chứ.
bà khách : vậy anh quay lại nhìn tui coi giống bà khách đó không
bác tài quay qua thì tá hỏa 1 bộ mặt máu me và răng ranh nhìn kinh hãi lắm.
bác tài sợ quá bỏ tai lái luôn
khách trên xe nháo nhào, thế là xe bay xuống ruộng
may sao bay xuống ruộng nhưng người không ai bị gì hết, chứ lao xuống vực là tiêu rồi.

Chuyện 6: chuyện này là ông ngoại của kể lại

thời điểm đó ông khoảng hơn 60 tuổi, to con, tốt tướng lắm, đặt biệt là rất gan dạ, không sợ ma đâu.

Đêm đó khỏang hơn 10 giờ đêm, cả nhà đã ngủ hết, nhưng ông không ngủ được ngồi đọc báo cạnh cửa sổ.
Ông đang ngồi đọc thì tự nhiên có 1 cánh tay thò vào từ cửa sổ, ông thấy nhưng giả vờ không thấy.
thấy là nó chọc tiếp, thò tạy gần hơn 1 chút để với đến tờ báo của ông.
cứ nó với gần đến tờ báo là ông nhích ghế ra xa 1 chút.
ông nhích 1 hồi tới giữa nhà, theo lời ông kể là khoảng 2 mét rồi đó, vậy mà vẫn thấy cánh tay thò vào.
Lúc đó ông bực mình rồi, nó giơ vào khiều tờ báo ông lấy tay đánh nó, dạnh như gạt tay nó ra.
Nó vẫn thò vào tiếp.

ông mới bỏ tờ báo xuống quay qua hỏi : sao, giờ muốn gì
lúc đưa bàn tay vào thì nó dạng úp xuống, ông hỏi xong nó lật bàn tay ngữa lên thì hỡi ôi tòan là lông lá mà sợ nào sợi nấy dài xôc.
lúc đó gió ào ào nữa, làm lông bay trúng vào mặt ông.
ông bật dậy mở cữa và xách theo cây, nhưng ra phiá cửa sổ thì không thấy ai cả.
Ngay lúc đó ông chỉ âm thầm xử lý 1 mình thôi, sợ cả nhà thức giấc và sợ hãi
sáng ra ông mới kể cả nhà nghe, ai cũng khiếp vía

Chuyện 7: Nhớ hồi bé, tớ về quê nghe các cụ kể chuyện ma, hãi chết đi được vì hồi đó ở quê chưa có đèn điện, đèn dầu cứ tối ngòm ngòm. Các cụ tụ tập nhau uống nước chè xanh, ăn khoai luộc (hehe giống chuyện lão Hạc quá), xong rồi kể chuyện ma. Chuyện nào cũng thật hơn cả thật. Nào là gặp ma lúc sáng sớm trên đường gánh gạo, gánh vải đi chợ. Nào là gặp ma gọi đò (ngày xưa chưa có cầu, toàn đi đò thôi) Ma đứng bên kia sông, gọi đò ơi ới, nhưng đò bơi sang thì chẳng có ai, mà bác lái đò cứ u u mê mê không thể nào chèo sang sông về bến cũ được. May gặp mấy người đi bẻ ngô, họ đốt lửa xông cho tỉnh lại, mới về được . Nào là gặp ma trên đường làng đêm mưa, cứ đội nón lá áo tơi sùm sụp mà đi đằng trước mình. Nào là gặp ma rủ xuống sông chỗ nước xoáy dìm chết. Nghe xong bọn trẻ con sợ rúm vó.

Một hôm các cụ kể chuyện ma xong rồi ai về nhà nấy. Mình nằm mãi mà chẳng ngủ được. Đầu óc cứ nghĩ về chuyện các cụ vừa kể. Run quá.
Cả nhà thì cứ ngủ say, ngáy ò ò, è è. Mình càng thức khuya càng sợ.
Bỗng mình nghe thấy rõ mồn một, tiếng chày giã, y như là giã cua. Nghe rõ, cực rõ, như thể ai đang giã ngay ở đầu hồi. Cộp cộp, cộp cộp. Giã cũng khá lâu, rồi mình nghe “phẹt” một tiếng, như ai vét mớ cua trong cối và ném phẹt xuống nền gạch.

Mình thở phào, nghĩ: à chắc nhà bác Vượng giã cua cho vịt ăn. Tại vì nhà bác có một đàn vịt con, ngày nào chị Linh con bác cũng giã cua cho chúng nó ăn mà. Chỉ thắc mắc sao mà giã khuya thế.
Nghĩ thế tự dưng mình lại thấy yên tâm vì còn có người thức khuya y như mình. Thế là cựa mình rồi đánh một giấc ngon.

Sáng hôm sau mình chạy lên nhà bác hỏi “tối qua chị Linh giã cua muộn thế”, cả nhà ngơ ngác bảo, hôm qua có ai đi làm đồng đâu mà có cua hở cháu.

Nhà ở quê thì mọi người biết rồi đấy, mỗi nhà là một “biệt thự”, biệt lập, có phải sát vách nhau đâu mà nghe được tiếng chày tiếng cối nhỉ. Nhà bà mình lại càng biệt lập.

Năm đó mình mới có 11t thôi nhưng mà nhớ rất rõ cái tiếng giã cua ấy. Không thể lý giải được.

Chuyện 8: chuyện bà chị gái mình
ngày trước hồi bà ấy 5-6 tuổi gì ấy, đang đêm đòi đi VS tụt xuống giường đi vào bô (hồi ấy bao cấp khổ cả nhà ở trong 1 căn hộ 16m2), giường của bố mẹ và chị mình nằm chếch chếch giường ông. Vừa xuống giường chị ấy cứ chỉ về phía tủ bếp là có người kìa, có người đàn bà cứ đứng nhìn vào giường của ông, mẹ mình nhát mà hồn bay phách lạc nhảy phốc cái lên giường đứt cả dây màn, bố mình tỉnh dậy hỏi đâu đâu thì chị ấy cứ chỉ về phía tủ bếp trong nhà cứ :"kia kìa..." còn bố mình chả nhìn thấy gì cả. Ông mình tỉnh dậy còn cầm dao khua khoắng khắp nhà nói cấm đứa nào trêu cháu ông. Đêm ấy thì bà chị mình tự dưng sốt cao lắm, 39-40 độ nhưng sáng ra thì hết ngay ko bị sao cả.

Đúng 3 hôm sau thì ông mình mất, mọi người nói có khi hôm ấy là bà cả về đón ông. Ngôi nhà cũ của mình rất nghịch, đó cũng là nhà mà hồi bé bố mình hay gặp bác gái về đấy. Giờ nhà chuyển nhà khác rồi

Nhưng mình nghe nói là khi chuyển nhà phải ra mộ ông bà, thắp hương nói đc mới cho ông bà và cầm 1 que hương ở mộ về nhà cắm vào bát nhang thì ông bà mới biết đường về nhà mới được, ko thì họ cứ về nhà cũ thôi

Trước chị mình hay mơ thấy bà về lắm, đi lấy chồng rồi con mơ noel bà về nhà chồng chị ấy chơi nhưng chỉ đứng ngoài cửa cười, nói thế nào bà cũng ko vào nhà. Bà mình theo đạo Kitô mà. Nhưng từ hồi chị đội bát nhang bản mệnh thì tuyệt nhiên ko mơ thấy bà nữa, hay bà giận
Tài Sản của AnkNgok94
Ngôi nhà nhỏ
Thú Cưng:




Loading


Bạn Cảm Thấy Bài Viết Mình Hay Hãy Click Vào Ủng Hộ Nhá. Hoặc Click Vào Nếu Bài Viết Chưa Tốt !

Share

[Vặn] CHUYỆN ĐƯỢC KỂ LẠI - Tập 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Trả Lời Nhanh
Yêu Cầu Viết Tiếng Việt Có Dấu
Điều Hành Bài Viết
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`• Who •°¯)¤(¯`• Am •°¯)¤(¯`• I •°¯) :: Ngoài Who Am I :: Sợ ma nhưng thích nghe truyện ma-
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang


Welcome †ø Forum ☼ Who Am I ™
Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ Và Nhiều Niềm Vui Nhá
Skin ☼ Who Am I™ Designer HaiTech94


Múi giờ GMT + 7. Hôm nay: Fri Apr 20, 2018 10:20 am